Đầu tiên chúng ta quay trở lại với phương pháp luận phân tích từ các cá nhân để khẳng định rằng hành vi của các cá nhân cấu thành nên các hiện tượng kinh tế. Tuy nhiên quá trình đánh giá, xem xét và dự đoán các hành vi đó lại có nhiều cách khách nhau.

 

            Trường phái tân cổ điển xuất phát từ giả định về tính hợp lý của con người. Từ đó, trong khảo sát, các nhà tân cổ điển bỏ qua các khâu trung gian mà tiến đến lý giải cách thức hệ thống giá cả khiến các nhân lựa chọn hành vi này chứ không phải hành vi khác. Tuy nhiên, lý thuyết kinh tế này không thể làm sáng tỏ đặc trưng quan trọng của hành vi kinh tế: sự liên kết giữa các bên mua và bán (mối quan hệ kinh tế). Điều này buộc chúng ta phải xem xét một hướng tiếp cận khác.

 

            Từ bỏ giả định về tính hợp lý, chúng ta chấp nhận tính hợp lý giới hạn của các cá nhân, dẫn đến việc chúng ta phải khảo sát quá trình tiến tới hành vi của các thực thể kinh tế để tìm ra những điều kiện cụ thể sẽ ảnh hưởng đến các quyết định cá nhân ra sao. Nhờ có cách tiếp cận này, rất nhiều hiện tượng trong thực tế tỏ ra không hiệu quả theo quan điểm của các nhà tân cổ điển nhưng lại là tối ưu khi xuất phát từ việc nghiên cứu giao dịch như là đơn vị kinh tế cơ bản.

 

            Đầu tiên là vấn đề chi phí giao dịch. Các bên liên quan trong quá trình thực hiện giao dịch, đều cần tìm kiếm thông tin để đưa ra quyết định,và giám sát việc thực hiện giao dịch vì vậy chi phí tìm kiếm thông tin chính là chi phí của giao dịch. Điều này sẽ dẫn đến sự cố định ở một mức độ nào đó của giao dịch-điều mà cách tiếp cận lựa chọn cá nhân bỏ qua. Hay nói cách khác, điểm tạo ra cân bằng hiệu quả sẽ khác so với phân tích tân cổ điển và gần hơn so với thực tế.

 

            Đưa vào yếu tố tương tác giữa các bên tham gia giao dịch. Điều này giúp ta kết nối các quá trình trước, trong và sau quá trình giao dịch. Phân tích này giúp chúng ta hiểu rõ cơ chế của các giao dịch, đưa ra những hình thức giao dịch khác biệt giải thích được nhiều hiện tượng kinh tế: mức tiền lương, hành vi cơ hội… . Từ đó đánh giá được vai trò của các thể chế, cũng như định hình ra những yêu cầu dành cho thể chế cần xây dựng giảm thiểu chi phí giao dịch.

 

            Xem xét các giao dịch trong mối liên hệ với nhau, từ đó tạo ra nền tảng để đánh giá các giao dịch và tính hiệu quả của chúng. Các phân tích của kinh tế tân cổ điển chỉ được rút ra từ quá trình tính toán độc lập dựa trên hệ thống giá cả của những lựa chọn cụ thể. Điều này dẫn đến hiểu sai cơ chế hành động của các cá nhân và lý giải không đầy đủ hoặc không lý giải được các hiện tượng kinh tế: tập trung hóa, địa phương hóa, v.v… (ví dụ như hiện tượng hình thành chuỗi cung ứng ở Trung Quốc).

 

            Tuy nhiên việc lựa chọn giao dịch là đơn vị phân tích cũng có những hạn chế. Do nền kinh tế luôn luôn tồn tại các bất trắc khách quan không lường trước được, vì vậy, việc cung cấp đánh giá về tính hiệu quả của các giao dịch trong những trường hợp xảy ra biến động là thiếu sót.

 

            Theo cách tiếp cận tân cổ điển, hệ thống giá cả sẽ là sợi dây liên kết các lựa chọn của các cá nhân và từ đó tạo ra sự hiệu quả của cả nền kinh tế. Trong khi đó, giả định về tính hợp lý bị giới hạn đối lập với yêu cầu xem xét tất cả các giao dịch liên quan khiến cho việc coi giao dịch là đơn vị kinh tế cơ bản chưa đưa ra được nhiều lý giải về tính hiệu quả của thị trường.