1. Nhà nghiên cứu về kinh tế và luật Aristides Hatzis đã chỉ ra việc theo đuổi lợi ích chính trị trong ngắn hạn thông qua các chính sách dựa trên chủ nghĩa nhà nước đã sản sinh ra tham nhũng, nợ nần và suy đổ chính trị như thế nào. Hatzis là giáo sư giảng dạy triết học luật pháp và học thuyết thể chế tại Đại học Athens và là tác giả của các bài viết về khủng hoảng Hy Lạp trên trang GreekCrisis.net.
  2. Rất ít quốc gia dân chủ đương thời có thể trở thành câu chuyện về thất bại thể chế đáng chú ý như Hy Lạp. Dù có một lịch sử chính trị đầy biến động trong thế kỉ XX, nền kinh tế Hy Lạp đã xác lập vị thế qua những thập niên kiến tạo thịnh vượng thực sự, cho đến khi các đảng phái chủ chốt của đất nước này bắt đầu cạnh tranh trên nền tảng chủ nghĩa nhà nước phúc lợi, vốn dựa vào chủ nghĩa dân túy và ban phát ơn huệ.
  3. Chính sách thứ ba là sự điều tiết chặt chẽ hơn thị trường lao động bằng việc thông qua cái gọi là Chế độ cho công nhân vào năm 1970, bao gồm Điều 18, trong đó đặt điều kiện rằng nếu một toà án nhận thấy có sự bất công trong việc sa thải nhân công của một doanh nghiệp có hơn 15 nhân công với hợp đồng cố định dài hạn, thì người công nhân đấy có quyền phục hồi việc làm của mình...
  4. “Sự tăng trưởng của nền kinh tế, nền công nghiệp và tiêu chuẩn sống ở quốc gia các bạn trong những năm hậu chiến quả thực là một hiện tượng. Một quốc gia đã từng bị huỷ hoại theo nghĩa đen, ngổn ngang với mức thất nghiệp và lạm phát hết sức nặng nề, đã mở rộng sản lượng và tài sản của mình, bình ổn các mức chi phí và tiền tệ, và tạo ra nhiều việc làm mới cũng như những ngành công nghiệp mới với một tốc độ không quốc gia phương Tây nào bì kịp.” - Tổng thống John.F.Kennedy
  5. Phóng viên và nhà nghiên cứu Piercamillo Falasca kể về giai đoạn các chính sách đúng đắn đã biến nước Ý thành một câu chuyện kinh tế thành công vào những năm 1950 và 1960, nhưng rồi các chính sách của nhà nước phúc lợi được triển khai vào lúc dân số vẫn đang trẻ, nền kinh tế vẫn đang tăng trưởng, và tương lai tốt đẹp còn rất xa vời đã làm phá sản cả đất nước. Falasca là phó chủ tịch của hiệp hội tự do cổ điển Ý Libertiamo.it, cũng là một thành viên của viện nghiên cứu Ý Istituto Bruno Leoni.
  6. Có nhiều cách tiếp cận về nhà nước phúc lợi chỉ quan tâm duy nhất vào ý định của những người ủng hộ nó, hoặc chỉ đơn thuần đưa ra những mô tả về các chương trình phân phối lại thu nhập hiện hành. Bài luận này dựa vào kinh tế học về tài nguyên chung để xem xét nhà nước phúc lợi như một hệ thống động và tiến hoá, theo đó “bi kịch tài nguyên chung” đã tạo nên những động lực dẫn đến sự kiệt quệ của chính nó.
  7. Có nhiều cách tiếp cận về nhà nước phúc lợi chỉ quan tâm duy nhất vào ý định của những người ủng hộ nó, hoặc chỉ đơn thuần đưa ra những mô tả về các chương trình phân phối lại thu nhập hiện hành. Bài luận này dựa vào kinh tế học về tài nguyên chung để xem xét nhà nước phúc lợi như một hệ thống động và tiến hoá, theo đó “bi kịch tài nguyên chung” đã tạo nên những động lực dẫn đến sự kiệt quệ của chính nó.
  8. Có nhiều cách tiếp cận về nhà nước phúc lợi chỉ quan tâm duy nhất vào ý định của những người ủng hộ nó, hoặc chỉ đơn thuần đưa ra những mô tả về các chương trình phân phối lại thu nhập hiện hành. Bài luận này dựa vào kinh tế học về tài nguyên chung để xem xét nhà nước phúc lợi như một hệ thống động và tiến hoá, theo đó “bi kịch tài nguyên chung” đã tạo nên những động lực dẫn đến sự kiệt quệ của chính nó.
  9. Chủ biên dịch thuật: Đinh Tuấn Minh Có nhiều cách tiếp cận về nhà nước phúc lợi chỉ quan tâm duy nhất vào ý định của những người ủng hộ nó, hoặc chỉ đơn thuần đưa ra những mô tả về các chương trình phân phối lại thu nhập hiện hành. Bài luận này dựa vào kinh tế học về tài nguyên chung để xem xét nhà nước phúc lợi như một hệ thống động và tiến hoá, theo đó “bi kịch tài nguyên chung” đã tạo nên những động lực dẫn đến sự kiệt quệ của chính nó.
  10. Thanh niên ngày nay đang bị cướp mất nhiều điều. Quyền. Tự do. Nhân phẩm. Tương lai. Ai là kẻ đã làm điều này?